💜💜🌦🌧🌧🌧
Bồng bồng tay bế tay mang
Một tay quấy bột tay đang vỗ về
Tội vì bồng bột si mê
Ôm con nuốt lệ não nề tuổi xuân
Quít kia lá vẫn tươi cành
Hoa mau héo nhuỵ trái đành hư hao
Bởi ai ăn nói ngọt ngào
Mà trong tấc dạ lẽ nào trắng đen
Trông ngày đâu biết còn đêm
Trông hôm nắng ráo lại quên mưa dầm
Bây giờ học được chữ lầm
Đớn đau tủi phận trách thầm riêng thôi
Giọt gì ươn ướt mặn môi
Giật mình xoong bột chợt sôi bất ngờ
Ngoan ngoan đừng khóc bé thơ
Vẳng ai ru tiếng võng hờ qua song
Cầu tre lắc lẻo cong cong
Chân sai lỡ bộ ngã vòng xuống mương
Thân cò một nắng hai sương
Thân em lỡ dại trăm đường xót xa
Cá không ướp muối ươn da
Bỏ lời cha mẹ xem ra cũng phiền
Từ nay khép kín niềm riêng
Đợi con khôn lớn chốn thiền nương thân
3/2026
Quang Dương

