⏳⏳🎴🎴💮🥀
Giật mình mình đã bảy lăm
Tưởng đâu mình mới áng chừng bảy mươi
Hình như ai đó đang cười
Bảy mươi, bảy mấy, già đời khác chi?
Khác chăng, khác chứ, khác gì?
Khác trong tâm tưởng khác khi chuyện trò
Già thời nảy tánh so đo
Quỹ thời gian cạn chẳng cho chần chừ
Xưa thêm mười tuổi vô tư
Nay thêm một tuổi mong từ từ thôi
Níu chân quá khứ khoan lui
Cản tương lai hãy cứ ngồi đừng sang
Để yên hiện tại mơ màng
Kéo dài giây phút bạc vàng khó mua
Ngày xưa vua chúa còn thua
Đổi luôn ngai báu mà chưa toại lòng
Máy thời gian chẳng hoài công
Bánh xe năm tháng lạnh lùng cứ quay
Bảy mươi cũng đó đêm ngày
Bảy lăm chi khác cũng rày ngày đêm
Nhiều lần đã quyết rằng quên
Nhiều khi nhìn lịch bỗng nhiên giật mình
Nhìn gương thôi lại càng kinh
Ai cười đành chịu mặc tình chẳng can
4/2026
Quang Dương
No comments:
Post a Comment