
Những chiếc lá be bé hình phiến quạt
Rơi đầy sân như vẫn mỗi mùa
Thu viễn xứ gợi nỗi niềm man mác
Ngọn gió lùa nghe xào xạc bâng khuâng
Muốn gửi về em bao tâm tình thương nhớ
Buổi tan trường tập vở biết làm duyên
Giậu cúc thơm e ấp dáng ngoan hiền
Xanh trong mắt thuở quen nhau từ độ
Tà áo dài mênh mang dìu dạo phố
Tay trong tay nghe ấm áp niềm yêu
Nụ hôn đầu ngây ngất đẫm mưa chiều
Hiên mái nhỏ đôi tim hoà chung nhịp
Đời vất vả chông gai mà hạnh phúc
Đường gập ghềnh đôi bóng vẫn kề nhau
Dẫu công lao chẳng đắp đổi sang giàu
Mồ hôi thẫm khơi bếp hồng rạng tỏ
Xuân hay hè bao nhiêu rồi chẳng rõ
Thu và đông tự nhiên đến dần đi
Nắng vàng hanh hay tuyết lạnh luân kỳ
Phai mái tóc một sớm mai chợt ngẫm
Thiện ác đáo đầu phải không định phận
Nhân quả nào hay nghiệp luật vô tình
Bèo bọt kiếp người mạng sống mong manh
Cánh hoa thoắt hoá thân về cát bụi
Để sững sờ để ngậm ngùi tiếc nuối
Cho mộng đời cho ước tính dở dang
Bao dự trù bao xếp đặt đá vàng
Chợt như lớp sương tan trên ngọn cỏ
Em ở đâu bây giờ trời lại gió
Để mình anh trong se sắt cô đơn
Lá vẫn rơi rơi ngập cả tâm hồn
Đời quạnh vắng xám giăng sầu ngập lối
11/2021
Quang Dương