Buổi chiều cuối năm ngồi nghĩ gì
Lẳng lặng một mình chẳng nghĩ gì
Cuối năm chiều nào mà chẳng thế
Nghĩ suy cho lắm chẳng khác chi
Thân già bấy lâu thì vẫn già
Ốm đau kinh điển nào buông tha
Cùng lúc hai bệnh là may phước
Thuốc thang tái khám rộn như là
Thời tiết ướt lạnh thì vẫn lạnh
Áo quần ba lớp thường xuyên diện
Co ro cúm rúm mơ mùa hè
Lò sưởi bập bùng còn chăn điện
Bữa thường rau cháo vẫn cháo rau
Cuối năm giữa năm khác gì đâu
Đàn đúm tiệc tùng chuyện xưa lắc
Cao lương mỹ vị ngấy trong đầu
Đồ dùng sắm sửa đoái hoài chi
Rước về cho lắm cũng bỏ đi
Vừa mất thì giờ vừa tốn sức
Chật nhà vướng lối vấp bầm khi
Sách báo lâu rồi chẳng đụng tay
Hòm rương ngăn kệ bụi giăng đầy
Nhớ xưa còn trẻ ham kinh sử
Nay trí cội cằn chữ cũng bay
Buổi chiều cuối năm một thân ròm
Ngồi thừ đã chán bước khom khom
Quanh đi quẩn lại căn phòng tối
Thảm vẹt trơ gân dép cũng mòn
Giao thừa đã sang lại thân ròm
Tắt đèn đi ngủ mắt lom lom
Còn nghe chớp loé trong tâm thức
Rực sáng hoa đăng pháo bốc tròn
1/2026
Quang Dương
