Bộ chính trị đảng CSVN vừa ban hành chỉ thị số 45-CT/TW ngày
19-5-2015 gồm 10 điểm để vực dậy “con bạch tuộc 36 cái vòi” xì hơi hết xí quách
(Nghị quyết số 36-NQ/TW của bộ chính trị khóa IX). Con bạch tuộc này hơn 10 năm
qua coi bộ “làm ăn” không khấm khá dẫu được đảng chăm lo bồi dưỡng tiêu tốn biết
bao nhiêu là tiền bạc. Mỗi lần nó lén lút vượt trùng dương len lỏi vươn vòi dụ
khị đến đâu là bị bà con người Việt hải ngoại chặt phăng ngay đến đó. Thành tích
thu về quá kém cỏi, không đạt chỉ tiêu định mức trên giao, nên kỳ này đảng phải
“lên dây cót” cho nó bằng 10 mũi thuốc bổ cả trong lẫn ngoài, chắc để cố gắng triệt
hạ cho bằng được cái thành trì chống cộng quá kiên cố trong vòng 5 năm tới, hầu
tâng công cho kịp ngày sáp nhập với thiên triều.
Xét trong 10 điểm công tác của chỉ thị 45-CT/TW ngoài chuyện
xâm nhập, lũng đoạn cộng đồng người Việt tị nạn hải ngoại bằng mọi cách còn lại
là để nhắm vào việc dụ dỗ người Việt tị nạn hải ngoại hãy chịu hòa hợp hòa
giải, về nước hợp tác đầu tư, làm ăn buôn bán, xóa bỏ hận thù, quên đi quá khứ,
hướng tới tương lai…
Nhưng đảng CSVN quên hay cố tình quên một điều là không chỉ người
Việt tị nạn hải ngoại mà tất cả người dân trong và ngoài nước đều đã quá rành
câu nói “Đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm”. Bao nhiêu
nghị quyết, bao nhiêu chỉ thị, bao nhi êu cố gắng rồi cũng trở thành công cốc
mà thôi. Bài viết sau đây xin bàn riêng về chuyện hòa hợp hòa giải, xóa bỏ hận
thù, quên đi quá khứ, hợp tác xây dựng đất nước.
CS không thực tâm hòa hợp hòa giải
CSVN hiện nay hễ có dịp là mở
loa tuyên truyền hô hào hòa hợp hòa giải, xóa bỏ hận thù, quên đi quá khứ, cùng
hợp tác xây dựng đất nước. Làm gì có chuyện CS chịu hòa hợp hòa giải, xóa bỏ hận
thù, quên đi quá khứ, hợp tác xây dựng đất nước theo đúng ý nghĩa tích cực của
những nhóm từ này. Nếu có chăng chỉ là sự lợi dụng từ ngữ, là “treo đầu dê bán thịt chó”, phỉnh phờ lừa
gạt những người ngây thơ nhẹ dạ, hoặc may ra chiêu dụ được những kẻ vô liêm sỉ,
sớm đầu tối đánh, bán rẻ nhân cách, dẫu biết CS là tội đồ của dân tộc nhưng vì
chút bả lợi danh, chưa vinh đã nhục, đem thân về làm tôi mọi cho giặc thù. Thời
gian qua đã chứng minh những kẻ đó trước sau gì cũng đều thân bại danh liệt, mất
hết tiền bạc của cải và có khi cả mạng sống cũng không còn.
Hòa hợp hòa giải (HHHG) đúng
nghĩa bao hàm sự tham gia đồng thuận của hai hay nhiều bên và chỉ thật sự có ý
nghĩa khi các bên với tương quan lực lượng tương đối ngang ngửa nhau, đang
trong tình trạng tranh chấp, đối kỵ nhau, nay cùng thuận tình ngưng chiến, cùng
bãi binh giải giáp, mỗi bên chịu nhường nhịn bên kia một chút để có thể chung sống
trong hòa bình, bình đẳng và tin tưởng lẫn nhau. Hoặc giả có một bên nắm thế
thượng phong nhưng là bên chính đạo, vì nhân đức không muốn kéo dài cuộc huynh
đệ tương tàn, vốn dĩ chỉ làm suy yếu dân tộc, dễ tạo cơ hội cho ngoại bang dòm
ngó, tất sẽ thật lòng mở cửa đón nhận phía bên kia trở về hợp tác, chia sẻ quyền
hành theo đạo lý “khôn ngoan đá đáp người
ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”.
CSVN thì không vậy. CS miệng
nói HHHG nhưng tay xiết chặt uy quyền; củng cố địa vị độc đảng, độc tôn, độc
tham, độc lợi; thống trị đất nước theo đường lối độc tài, độc đoán, độc địa,
độc ác; đè đầu cưỡi cổ người dân bằng đe dọa, khủng bố, đàn áp, côn an, dùi
cui, súng đạn, nhà tù. Đại ma đầu CS chuyên chơi trò bá đạo, siêu lừa đảo, trùm
đấu tố, thủ tiêu, thanh trừng, vắt chanh bỏ vỏ, coi mạng người như cỏ rác, cướp
chính quyền, cướp đến cả nước không biết ngượng mặt thì không lẽ chúng ngu mà
phải mất công soạn cỗ bàn mời các “khúc ruột ngàn dặm” về để an nhàn hưởng thụ?
Đối
với CS, HHHG chỉ là một cái bẫy, một cú lừa, một chiến thuật ma mãnh để lợi dụng
rồi triệt tiêu đối thủ.Trong quá khứ, CS đã từng sử dụng HHHG với ý đồ thâm hiểm
như vậy. Tháng 12-1945 CS giả vờ giải tán đảng CSĐD, chấp nhận thành lập Chính
Phủ Liên Hiệp Lâm Thời đầu năm 1946 để kêu gọi các đảng phái quốc gia (Việt Quốc,
Việt Cách), các nhà tranh đấu chống thực dân không cộng sản ra hợp tác rồi sau đó
thẳng tay đàn áp thanh toán. Lực lượng các nhà cách mạng ái quốc ngày ấy đã bị
thiệt hại về cơ sở, tổn thất về nhân mạng biết bao nhiêu khi không lường được âm
mưu độc ác của bọn đầu sỏ đảng CSĐD mà đứng đầu là Hồ Chí Minh. Lại nữa, ngày
27- 1-1973 CS ký hiệp định Paris chấp nhận ngưng chiến trong đó có điều khoản ấn
định quân đội các bên ở đâu ở nguyên đó, chờ tổng tuyển cử tại miền Nam và sau đó
hợp tác tiến hành thống nhất đất nước theo tinh thần HHHG. Nhưng chính bọn chúng
đã lợi dụng sự rút quân của Mỹ và việc QH Mỹ cắt giảm viện trợ cho VNCH mà vi
phạm trắng trợn các điều khoản của hiệp định
này. Bộ đội miền Bắc ào ạt xâm nhập miền Nam với viện trợ quân sự tối đa từ các
nước CS quốc tế, tấn công các tỉnh thành của miền Nam, dẫn đến sự sụp đổ của
VNCH ngày 30-4-1975.
Trở về chuyện CS kêu gọi HHHG
đối với cộng đồng người Việt tị nạn ở hải ngoại. Trong tương quan lực lượng, CĐNVTNHN
chưa thể đấu sức ngang bằng một đối một với CSVN. Vậy không thể dựa vào sức mạnh
quân sự hay kinh tế tài chánh để đặt lên bàn cân HHHG mà trả giá với CS. Người
Việt quốc gia chỉ có một tấm lòng. Nhưng tiếc thay, CSVN lại là những kẻ phi nhân,
thâm độc, xảo trá. Nếu nghe lời CS mà về hợp tác thì có khác gì tự đưa thân vào
rọ.
Hãy nhìn kỹ những gì CS đã và
đang làm trong nước để nhận rõ bản chất và con người CS xem có đáng tin cậy không?
Có sẽ đối xử với người quốc gia một cách bình đẳng hay không: Vốn dĩ là một đảng cướp, mang bản chất
gian hùng của những tên cướp cùng với tài lừa đảo tráo trở, CS ngoài mặt phỉnh
lừa, mị dân với những khẩu hiệu tuyên truyền: “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, dân làm chủ”, “Cán bộ là đầy tớ của
nhân dân”, “Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”, “Một cây kim sợi chỉ của
dân cũng không màng”, v.v…, nhưng thật sự cán bộ CS mới là chủ bự, chủ cá mập,
nhất là những tên cán bộ gộc, đám chóp bu, đỉnh cao trí trá, là bọn tư bản đỏ với
tài sản của mỗi tên vơ vét từ tham nhũng, ăn hối lộ, thâm lạm công quỹ, bán đất
rừng biển đảo cho Tàu cộng, làm giàu trên xương máu của đồng bào lên tới hàng tỷ
Mỹ kim. Chứng tích về những khối tài sản kếch sù gồm bất động sản, dinh thự, nhà
cửa, xe cộ, chứng khoán, tài khoản ngân hàng, của chìm của nổi… có được do làm
giàu bất hợp pháp của các quan to chức lớn CS cùng gia đình và dòng họ đã được
các nhà tranh đấu và các trang mạng trong nước phanh phui tố cáo từ nhiều năm
nay.
Chúng ta cũng đã biết rằng
HHHG là phải có nhượng bộ từ các phía nhưng CS thì có bao giờ nhượng bộ ai? Không
cần nhìn kỹ cũng thấy rõ bất cứ điều gì đi ngược lại hoặc động chạm đến âm mưu đen
tối, quyền lực, tài sản của CS đều không được chúng chấp nhận. (Dĩ nhiên nếu có
nhượng bộ thì CSVN phải nhượng bộ TC vì đó là quan thầy của chúng, bảo hộ cho
chúng yên tâm làm tay sai đè đầu cưỡi cổ dân đen chờ ngày VN được sáp nhập vào
mẫu quốc). Khi có một tiếng nói, một hành vi dù là bất bạo động của bất cứ ai,
đặt dấu hỏi về hiện tình an nguy của tổ quốc trước hành động ngang ngược xâm lấn
của TC, về tính minh bạch của đường lối đối ngoại, về thái độ im lặng của nhà cầm
quyền CS, về hiệu quả điều hành đất nước của đảng, về khả năng, tư cách, đạo đức
của đảng viên thì đều bị côn an mật vụ đàn áp, dập tắt một cách phũ phàng hung
bạo. Khi có ai thắc mắc về mớ hiến pháp giấy lộn, luật lệ rừng rú, quốc hội bù
nhìn, tòa án công cụ, quân đội tay sai, tự do một chiều, nhân quyền bóp nghẹt,
dân chủ giả hiệu, bình đẳng gian dối của bọn chúng thì người đó chắc chắn sẽ bị
đe dọa, thậm chí bị khép tội, bỏ tù. Cũng khi có người nào lên tiếng kêu nài
than oán, phản ánh về nạn tham quan ô lại, về những bất công sai trái mà dân đen
phải chịu, cho tới những tệ nạn xã hội, ô nhiễm môi sinh, tàn phá môi trường,
suy đồi đạo lý… thì người đó sẽ bị làm khó dễ, nhẹ thì theo dõi cản đường cấm lối,
nặng thì thượng cẳng chân hạ cẳng tay.
Đối với người dân sống lâu đời
trong chế độ CS còn bị xử tệ như vậy, nói chi tới quân dân cán chính của chế độ
VNCH vốn thuộc thể chế dân chủ đa nguyên, tam quyền phân lập, tự do bình đẳng, đối
nghịch hoàn toàn với chủ nghĩa độc tài CS thì làm gì CS chịu HHHG, bắt tay hợp
tác một cách đúng nghĩa. Bất cứ khi nào có bóng dáng, hình ảnh, biểu tượng của
VNCH như lá cờ vàng ba sọc đỏ, bài quốc ca “Tiếng Gọi Công Dân”, quốc huy, huy
hiệu của các đơn vị quân đội, các quân hành khúc và ngay cả những quân trang quân
dụng của QLVNCH cũng gây cho CS sự sợ hãi, ám ảnh khủng khiếp. Giống như đêm tối
sợ ánh sáng, tội ác sợ công lý, ma quỷ sợ con người, ở trong nước chính quyền
CS đã điên cuồng ra lệnh triệt hạ đàn áp không nương tay những ai còn thương quý,
giữ gìn, cổ xúy cho những hình ảnh, biểu tượng đó. Việc công an vội vã bắt
giam, khám xét nhà, truy tố người bạn trẻ Nguyễn Viết Dũng (tức Dũng Phi Hổ) mới
đây chỉ vì anh treo cờ, đeo huy hiệu và mặc quân phục VNCH đã chứng tỏ CS rất sợ
và đố kỵ những gì thuộc chế độ cũ.
Như vậy có thể nào tin những điều
CS nói về chuyện HHHG với người Việt quốc gia được không? Với thói quen của
những tên cướp, lấy lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, quyền lợi phe đảng làm
phương châm hàng đầu, CSVN làm gì có thực tâm HHHG. Người Việt quốc gia nào
thành thật cho rằng CS bây giờ đã thay đổi, rằng CS cũng có lòng ái quốc, có
tình đồng bào cùng chung máu đỏ da vàng, rằng CS thực tình muốn hòa giải dân
tộc, rằng mình về hợp tác sẽ được niềm nở đón tiếp, săn đón trọng vọng là đang
nằm mơ, hoặc là quá ngây thơ nếu không muốn nói là rất khờ dại.
CS không xóa bỏ hận thù và quên đi quá khứ
Cũng làm gì có chuyện CS thực
tâm xóa bỏ hận thù và quên đi quá khứ mà hô hào phía VNCH làm như vậy. Nếu thực
sự muốn xóa bỏ hận thù thì ở cương vị kẻ thắng trận, CS ít nhất đã phải có những
hành động thiết thực để xoa dịu vết thương, hàn gắn đổ vỡ do chiến tranh để lại
bất kể những vết thương hay đổ vỡ đó do bên nào gây ra (tựa như những gì đã xảy
ra sau cuộc nội chiến Nam Bắc Mỹ). Tiếc thay CS không phải là đại nhân quân tử
hay người có tâm đạo với lòng yêu nước thương dân chân chính để làm những công
việc có ý nghĩa đó mà là ngược lại. Trong 40 năm qua những gì CS làm chỉ chứng
tỏ chúng vẫn mang tâm địa tiểu nhân, vẫn khư khư ôm mối thù hận VNCH một cách vô
lý và chính chúng là kẻ hay nhắc đến quá khứ hơn ai hết.
Nếu CS thật sự xóa bỏ hận thù
thì Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa của VNCH (thuộc thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương
bây giờ) và tất cả mộ bia của tử sĩ VNCH trên khắp miền Nam đã không bị ngăn cấm,
gây khó dễ cho việc thăm viếng, đã không bị bỏ hoang phế, thậm chí đào bới, hủy
hoại với chủ đích làm cho tuyệt tích.
Nếu CS thực sự xóa bỏ hận thù
thì không phân biệt bên này hay bên kia, tất cả những anh hùng liệt sĩ đã hy
sinh bảo vệ biên giới, hải đảo của tổ quốc chống bọn xâm lăng bá quyền phương Bắc
(TC) phải được tưởng nhớ, truy điệu, vinh danh một cách trang trọng, xứng đáng.
Nếu CS thực sự xóa bỏ hận thù
thì tất cả thương phế binh, cô nhi quả phụ, nạn nhân chiến tranh của cả hai bên
đã được chăm sóc và được hưởng chế độ an sinh trợ cấp như nhau.
Nếu CS sẵn lòng quên đi quá
khứ thì tất cả những sự khoe khoang khoác lác về “thành tích đánh Mỹ diệt Ngụy”,
những “nhà bảo tàng tội ác Mỹ Ngụy” (hầu hết là ngụy tạo), những tượng đài, lăng
tẩm, dấu tích tôn xưng những đầu sỏ CSVN (những kẻ mang đầy tội ác với dân tộc
như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn…), những văn hóa phẩm, sách vở giáo khoa, sách báo, tài
liệu, các phương tiện thông tin tuyên truyền, bài phát biểu v.v… mang tính đả kích
VNCH phải bị dẹp bỏ hoàn toàn.
Nếu CS thật tâm quên đi quá
khứ thì từ chóp bu lãnh đạo cho đến tất cả đảng viên CS các cấp đều phải bỏ hết
thái độ kiêu căng tự mãn với những lời lẽ miệt thị hạ nhục quân dân cán chính
VNCH. Và cũng nếu quả thật quá khứ đã được người CS chôn vùi thì toàn dân phải
được hưởng những quyền lợi như nhau, được đối xử ngang nhau không phân biệt kẻ
Nam người Bắc, chế độ cũ chế độ mới, bên thắng bên thua, đảng viên hay không đảng
viên v.v…
Trên đây chỉ là tạm liệt kê một
số việc đáng lẽ CS phải làm ngay nếu thực lòng muốn chìa bàn tay mời gọi chuyện
xóa bỏ hận thù, quên đi quá khứ. Nếu CS không làm được những việc như thế thì đừng
mong người Việt quốc gia vơi bớt niềm thù hận do những tội ác mà đảng CS đã gây
ra, và quá khứ đau thương sẽ còn được nhắc đến mãi mãi ngày nào CS hoặc bìến thân
của nó hãy còn hiện diện trên trái đất này.
Người Việt quốc gia không khi nào trở về hợp tác xây dựng
đất nước khi trong nước hãy còn CS
Khi CS đã không thực tâm hòa
HHHG, xóa bỏ hận thù, quên đi quá khứ thì nói gì đến chuyện hợp tác xây dựng đất
nước. Không có những hành động cụ thể minh chứng cho việc HHHG chân chính, không
có những chỉ dấu rõ ràng đáng tin cậy bảo đảm cho việc xóa bỏ hận thù, quên đi
quá khứ thì những lời rủ rê mời gọi của CS để cùng nhau xây dựng đất nước chỉ là
cái bẫy rẻ tiền không lừa dụ được ai. Người
Việt tị nạn hải ngoại xuất thân từ những công dân nước VNCH luôn khắc khoải một
lòng thương nhớ về quê hương đất nước, luôn mong chờ một ngày được trở về đem
kiến thức, trí tuệ, sức lực và tài sản để chung tay xây dựng, bảo vệ tổ quốc
nhưng họ sẽ chỉ trở về trong tư thế là những công dân của một nước Việt Nam
không cộng sản, một nước Việt Nam tự do, dân chủ, nhân ái và bình đẳng.
CSVN dù có vận dụng bao nhiêu mưu mẹo, bàn thảo bao nhiêu nghị quyết, tiêu tốn
bao nhiêu tiền bạc, công sức, thì giờ cho việc tuyên truyền, kêu gọi, dụ dỗ người
Việt tị nạn hải ngoại thì cũng vô ích mà thôi.
Văn minh nhân loại đã tiến những
bước rất dài và rất nhanh, trong đó có sự phổ cập sâu rộng của truyền thông
internet trên toàn thế giới. Những sự thật về chế độ phi nhân CS, những tội ác
dã man mà CS quốc tế gây ra cho nhân loại nói chung và của CSVN gây ra cho dân
tộc VN nói riêng, những gian ác tráo trở bịp lừa, những bí mật động trời mà CS
bao năm qua cố công che dấu nay đã được phanh phui đưa ra ánh sáng. Dần dần tất
cả người dân trong nước đã biết rõ và đã có phản ứng khinh ghét, tẩy chay, chống
đối đảng CS. Hàng ngũ đảng viên CS, kể cả đảng viên kỳ cựu đã phản tỉnh và công
khai từ đảng, thoái đảng, cũng như đã lên tiếng vạch trần những tội ác, âm mưu đen
tối của đảng từ ngày thành lập đến giờ. Thế hệ trẻ trong nước đã và đang đi đầu
trong phong trào tranh đấu đòi tự do, dân chủ, nhân quyền, chống chế độ độc tài
hà khắc, tố cáo tham nhũng và bất công xã hội, nhất là lên án thái độ nhu nhược
hèn nhát trước những hành động ngang ngược của bá quyền Tàu cộng tấn công giết
hại ngư dân VN, xâm lấn, vi phạm trắng trợn đất liền và biển đảo của VN.
Hiện nay, CSVN và một vài nước
CS khác còn tạm tồn tại chỉ là nhờ cố gắng sử dụng đến bạo lực để đe dọa và trấn
áp người dân. Nhưng bạo lực lại chính là con dao hai lưỡi và là phương cách
mong manh nhất cho việc cai trị một quốc gia. Khi người dân trong nước đã ý thức
được quyền con người, nhận biết đâu là chính đâu là tà, chế độ nào là thực sự tốt
đẹp, bởi dân, cho dân, vì dân, chế độ nào là gian manh tàn ác, ích kỷ cá nhân,
hại dân bán nước thì ngày tàn của bạo chúa đã gần kề.
Quang Dương
No comments:
Post a Comment